VN88 VN88

Chị em tôi – Truyện 18

Thuận vẫn chưa hiểu gì cả . Nàng hỏi một cách ngu ngơ:
– Nhưng mà tại sao? Chẳng lẽ vô cớ mà Mỹ lại thay dổi như vậy”‘ . .
Hòa ôn tồn giải thích:
– Như em đã biết. Bấy lâu nay Mỹ đã để ý yêu Toàn tha thiết. Nhưng Toàn vẫn tỏ vẻ vô tư như không biết, để Mỹ mỗi ngày mỗi nuôi thêm hy vọng. Bây giờ đùng một cái, Toàn và em ra mặt yêu nhau. Làm sao Mỹ không dau buồn cho được.
– Nếu Mỹ có giận là giận em, chứ có mắc mớ gì đến chị đâu.

Biết vậy rồi. Nhưng em đừng quên Mỹ là em gái cưng của anh Trung. Mỹ mà buồn thì anh Trung cũng đâu có vui. Có lẽ Mỹ ghen với em mà không làm gì được nên sinh ra cau có, gắt gỏng với chị. Riết rồi anh Trung cũng vậy luôn. Suốt cả ngày anh ấy cứ lạnh nhạt, im lặng như trong nhà có dám ma không bằng.

Thuận không trả lời. Nàng viện lý do mệt, xin phép chị về nhà nghĩ, đầu óc nàng quay cuồng với bao mối lo âu.

Đồng ý là trong vấn đề nầy, Thuận không có lỗi gì cả Mỹ yêu Toàn, nhưng Toàn không yêu Mỹ lại yêu Thuận. Cái dó dâu phải lỗi của nàng. Nhưng xét cho cùng vì nàng và Toàn yêu nhau nên Mỹ mới khổ, ảnh hưởng tới hạnh phúc của chị nàng. Điều đó Thuận hoàn toàn không muốn. Nàng phải xử trí thế nào bây giờ dây? Chẳng những yêu Toàn mà nàng còn trao trọn trinh tiết cho Toàn. Có nghĩa là hai người đã coi như là vợ chồng dù là chưa cưới hỏi. Lẽ nào nàng phải chịu hy sinh một cách vô lý như vậy được…

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.