– Tao biết mày được ít nhất là 9 điểm mà!-Phong nói ra vẻ hớn hở .
– À, thì … Hùng ấm ớ không biết trả lời sao. – Tao cũng được 7 điểm nè Phong vui vẻ khoe với Hùng . – Thiệt hả Hùng ra vẻ còn mừng hơn Phong nữa .
Sở dĩ Hùng vui là vì ít khi nào Phong được điểm 7 về môn Toán.
– Vậy là anh Phong đậu rồi !-Hùng nói .
– Thì chứ sao , ông già tao khỏi chưởi tao là anh em với Bùi Kiệm rồi mày .
– Vậy bọn mình tổ chức đi ăn nhe, anh Phong!-Hùng lên tiếng đề nghị .
Đó là những ký ức sau cùng trong đầu của Hùng về Phong thời còn học trung học. Buổi hẹn đi ăn đó đã không được thực hiện bởi vì thình lình ba mẹ Phong dời đi nơi khác và Hùng mất liên lạc luôn với Phong từ đó . Sau đó chừng hai năm, Hùng được thư của Phong báo cho biết anh đỗ tú tài 1 rồi. Hùng mừng lắm, lúc đó thì Hùng cũng đã lấy được cử nhân Toán. Phong kể cho Hùng nghe là anh đã gia nhập quân trường Quang Trung, Hóc Môn . Sau đó không biết vì cớ nào Hùng cũng gia nhập quân đội mặc dù Hùng không thích đi lính lắm, anh thích làm một vị bác sĩ hơn, nhưng thời thế lúc khác ; như người ta đã nói “Mưu sự tại nhân , thành sự tại thiên”, những dự tính của anh đã có sẵn trong đầu từ nhỏ phải đành gác bỏ, anh đã gia nhập vào quân trường Thủ Đức theo lời kêu gọi tổng động viên. Phong hay được tin đó thì cũng mừng lắm!